Thành Lộc và Hợp đồng mãnh thú

Posted in Chiến hữu, Film, Tui là khách hàng, art on December 26, 2009 by phiennghien

Đi xem Hợp đồng mãnh thú sau hơn cả năm hò hẹn, thấy mình may mắn quá, vì nhiều chuyện hò hẹn hoài sau này chắc tiếc nuối. Hì hì… Kịch Idecaf có bản sắc riêng, có “kép độc”, có kịch bản tốt và quan trọng là đúng style tụi này, chuẩn ko cần chỉnh luôn.

.

Khi coi kịch, mình nghe mùi Lê Thị Liên Hoan châm biếm, hahah, về search ra thấy đúng Lê Hoàng viết kịch bản. Thiệt chịu hỏng nổi. Sử dụng nhạc Đức Tuấn hát sang trọng. Mỗi lần trỗi lên “Sài Gòn chưa xa đã nhớ...” là nổi da gà. Khán phòng nhỏ, từng chi tiết động tĩnh của diễn viên đều đánh vào suy nghĩ khán giả.

.Vở kịch ko có phụ nữ, chỉ có giả nữ. Vở kịch ko ai có tên. Hợp đồng của những con mãnh thú. Thú thuần dưỡng còn có cái tên mà…  Khi hỏi em là ai, anh là ai, toàn là “Đại văn hào”, là “vĩ nhân thời đại”, là “Gái hạng sang”, là “đẹp chuẩn”, là “Đẹp triển vọng”…  Họ đã ko cần biết tên nhau. Chỗ này rất Lê Hoàng. Phần “Người” chết non chết lưu khi tấm màn đỏ đó kéo ra… Phần “Con” lộ rõ trên từng gương mặt ở khoảnh khắc nào đó. Câu cuối cùng buông ra làm ngỡ ngàng và vẽ những băn khoăn lên mặt tui. “Thương“, như thế nào đây?…

. Còn cái chỗ “Đất nước ta hào hùng. Dân tộc ta anh hùng. Nói chứ hong hiểu mie gì hết”… thì tui cười ngất. Hong biết có ai nhột hong?

.Thành Lộc. Không còn mỹ từ nào dành cho chú Lộc nữa. Linh hồn của vở kịch, thương hiệu bảo trợ cho Idecaf. Thành Lộc diễn như cháy, rừng rực, trút sức, nhiều lúc thấy chông chênh, vì sức khỏe… Nhìn một Lộc trên sân khấu, nhớ lần gặp ở Highland, thấy người ta cỡ nào cũng ko chống lại thời gian. Lao động hết mình vì nghệ thuật có thể nhiều diễn viên đạt được nếu khổ luyện, nhưng cái duyên tưng bừng sân khấu, đếm đi đếm lại hơi bị hiếm hoi. Mong Thành Lộc còn diễn dài dài, còn cháy hoài hoài… Sẵn tiện post lời chúc của chú Lộc lên đây làm kỷ nệm ^^, trước khi đi present tốt nghiệp bên VietnamMarcom…

. Cả bọn đi coi, thấy như cả bọn đang đứng trên sân khấu vậy. Ngẫm ra mới thấy bị nhiễm Thành Lộc, nhiễm Ngày xửa ngày xưa, nhiễm Idecaf quá chừng! Có mấy câu mình nghe muốn té ghế, kiểu như “Quan trọng là cái đầu của mình” hahaha, hay “Dắt trai tội cũng hỏng có nhẹ hơn đâu”… ta nói nó nhột ^^. Còn Lương Thế Thành của mình, lạng ra, lạng vô, lạng tới lạng lui… chưa tới Lạng Sơn thì hết tuồng, hong nói câu nào, vì mình có mê ảnh cũng công nhận phần thoại của ảnh hong tốt lắm. Huy Khánh và Nam Anh (???) diễn ok. Huy Khánh có duyên sân khấu, mà ổng nói ổng “trai tơ  mới lớn ” ở dưới cười rần rần.

.Tóm lại là coi xong, tới nay còn nghĩ. Mới coi có 1 lần, mà thuộc vậy rồi, coi lần nữa chắc leo lên diễn luôn. Thôi nghe “Tình ca phố” đỡ ghiền…

* Cảm ơn Windie đặt vé nhé!

Sẽ lại Giáng sinh

Posted in chuyện của tui, tình ơi là tình on December 23, 2009 by phiennghien

Khi Bạn lèm bèm với tui mai là Giáng sinh, tui giựt mình cái đụi. Chèn ơi sao mà nhanh quá trời vậy? Hỏng có miếng lạnh lẽo nào nhắc nhở tui là sắp Nô ên đó nghen! Tui cũng hong có bò ra Sài gòn để dòm đèn dòm thiên hạ rần rần để nhớ mai là 24.12 rồi nghen! Tui thiệt là vô tâm quá đi hà.

.Mà tui  đế ý tới Giáng sinh làm chi ta? Học đòi lễ lạt hả? Hay là phải để ý cho có “bịnh nghề nghiệp”? Cái tụi bi-zi-nịt nó bày đủ trò đủ dịp để bán buôn quảng cáo để rần rộ kiếm chác… Tui cũng đâu có đạo đâu. Nhớ GS để làm gì?

.Tự dưng nhớ cái truyện “gặm chưng gà dưới nhà thờ Đức Bà” của PTNL, thiệt là dễ thương! Bây giờ ko tìm lại được, cái đó ai mà cô đơn nghen, đọc lúc Nô en là ấm áp rớt  nước mắt luôn. Hỏng có mấy chuyện có hậu như vậy.

. GS năm nào còn mặc cái áo đầm thiệt đẹp, vô nhà thờ với con Cua, ai quỳ mình quỳ ai đọc kinh mình cũng lầm bầm theo, ai nhìn Chúa long lanh sao mình nhìn y chang vậy. Mà về nhà vẫn thắc mắc hong hỉu sao người ta phải như vậy, nô nức đẹp đẽ đi dự sanh nhựt của 1 người biết lâu lắm mà hỏng được quen. Sau này mới ừ ừ tự giải thích cái khác nhau trong đôi mắt long lanh của mình và người ta là đức tin.

. Bây giờ đang ngồi lục lọi Bài thánh ca buồn để nghe. Cho có chút không khí GS. Thời gian bay như tên bắn. Mới đó đã trước mặt, loay hoay loay hoay sẽ lại Giáng sinh cho coi. Có mấy chuyện từ mùa Giáng sinh trước, giờ có cơ hội nhảy múa trong tim tui. Mùa tái sinh, mà đâu phải ai cũng có cơ hội tái sinh lần nữa đâu. Mùa tái sinh, mà đâu phải cái gì mất rồi, cũng có thế tái sinh!?

. Vậy đó, tốt nhất là hong quan tâm tới Giáng sinh, nha! Tui quên… Đừng có tái sinh trong tui “đêm thánh vô cùng” nào nữa. Vì đức tin trong tui đã… chết queo từ lâu. Dù biết năm nào rồi cũng sẽ lại Giáng sinh…

.tản em.

Posted in chuyện của tui, phiên nghiên, sài gòn on December 22, 2009 by phiennghien

.Lúc em ngước mặt nhìn vầng trăng cong vút lẻ loi bên trời, em cuồng tay muốn viết lại những cơn mơ vụt qua. Đêm nằm giữa mênh mông, em ngó mông lung ngoài kia, gió hú trên chạc hai chạc ba cây vườn im sững, cái ao tịnh ko lăn tăn, bóng trăng in dưới nước nhỏ nhoi vết tích sáng cong. Em chợt thấy em. Từng có thời bám vệt dài đó mà sống, mà hạnh phúc.

.Em về, rồi lại đi. Những chuyến đi- về của em luôn trĩu nặng nghĩ suy. Em biết mình rỗi hơi lắm chuyện, cũng biết mình ko thể nào dừng được từng dòng chảy trong trí nhớ tệ bạc, nên em ko cản mình, ko để mình lặng im, cứ chảy đi sông ơi. Vội vàng, hãi sợ, và ngơ ngác.  Nhưng khi ngồi trước giấy viết là em lại mất hết cảm giác đó. Hơi ấm  lạc loài. Miệng rỗng thốc. Khăn xanh cuộn nhàu trong tay em. Tóc rối và vai gầy. Em biết viết gì đây khi ngày đang qua, và em không cách nào giàu có thêm nữa? Đêm nào cũng trống… những dấu ngoặc vuông.

.Em nhắm mắt. Thấy mình ở trong vườn Thiền viện. Em có thể ngồi đó cả một ngày, ko làm gì cả, đừng làm gì cả. Em chỉ ngồi đó, lắng nghe tiếng gió chen chúc trên kia, xào xạc chân em là sỏi và những cành khô rũ. Em thích cảm giác nắng chạy theo mình, mọi nơi, dịu dàng và không chút hoảng sợ. Cuối cùng, lâu lắm em mới tìm được 1 nơi đế bước vào và đầu rỗng tim hoang. Không bám bụi. Không dính vào nhau những nghĩ suy ngoài kia. Chỉ có em ngồi đó. Mặc thời gian trôi rất dài. nắng trên đầu kéo từ Đông sang Tây. Chuông chùa đều đặn mấy canh. Chỉ có em  ngồi đó. Tịnh không nghĩ, không tu, không thiền. Nụ cười của em rất đầy. Chợt nghĩ lúc đó có thấy tiếc thương gì cũng ko dễ bật khóc như u tịch nơi khác, vì ko muốn đánh mất những trong veo đang có.

. Tinh tươm đầu óc em bước ra phố. Hàng hiên trải dài những mái nhà xơ xác. Con đường chạy dọc rừng người tối tăm. Những mộ phần đi qua lạnh lẽo. Gương mặt những đứa trẻ bê bết đất. Thoáng một người chân bó máu trườn ra đường. Những lưng trần phơi nắng vàng rơm vàng rạ…

. em có phí phạm mình ko khi đầu óc cả chiều ko suy nghĩ? Em có huyễn hoặc mình ko khi nghĩ ai cũng như mình? em có ích kỷ ko khi được hỏi nếu có lựa chọn em vẫn ko thể nào khác? Em có ngưỡng vọng ko khi thấy chấm dứt mình tại đây là đã tròn vẹn rồi?

. tản em chưa xong, thì trăng tan tác mất…

.lần nào cũng [vậy]!

PN

Vì yêu là mù quáng…

Posted in Tui là khách hàng, marketing on December 18, 2009 by phiennghien

CĐV VN trên sân vận động quốc gia Lào buồn ủ rũ – Ảnh: N.K.

.Vậy là VN đã trở thành VN Bạc- ko phải 1 VN Vàng như tất cả người hâm mộ … mặc định và mong đợi. Sau trận đấu, hầu như các tờ báo đều đưa tin “thất vọng”, “tan nát”… và hình ảnh các cầu thủ ngác ngơ rớt nước mắt trên sân khấu, thì mình biết có 1 tờ báo sẽ viết rất khác.

SGTT là 1 trong những tờ báo sắc sảo và iu thích nhứt của tui. Cái gì cũng ngắn gọn gàng, ý nghĩa thâm thúy, phát hành đều đặn ko phủ sóng hết tuần đủ làm ngừ ta hồi hộp chờ đợi, đủ “ăn” hết tin tức trong tuần, đủ “móc túi” người đọc… Khi những bài buồn bã Bóng đá VN trải ra, có một bài nghe qua tựa ko lấy gì là … thể thao cả, đọc thấy hay thì post lên này, đúng style SGTT luôn, của tác giả Mai Quốc Ấn.

*

Vì yêu là mù quáng…

Với SEA Games ở bất kỳ quốc gia nào tại Đông Nam Á, môn bóng đá luôn được bắt đầu trước và kết thúc sau cùng, đặc biệt là bóng đá nam. Và chúng ta vuột mất chiếc huy chương vàng cuối cùng trong một trận đấu không như ý…

Nuối tiếc, đớn đau hay thất vọng sẽ là những trạng thái sẽ được rất nhiều tờ báo, trang báo thể thao hay các diễn đàn vào ngày mai. Đó là cảm xúc! Nhưng có lẽ cũng nên nhìn nhận lại chủ nhân chiếc huy chương vàng bóng đá nam SEA Games 25 bằng những sự so sánh của lý tính…

Chiến thắng và thất bại: Nếu đội tuyển Việt Nam thắng, chúng ta sẽ là nhà vô địch tuyệt đối khi bất bại từ vòng bảng đến chung kết. Tuy nhiên, đội bóng chúng ta coi là đại kình địch và có trận hoà duy nhất ở SEAGames 25 – Thái Lan- lại bại trận trước người Mã. Tổng cộng, U23 Việt Nam thắng 4 (Malaysia, Đông Timor, Campuchia ở vòng bảng và Singgapore ở bán kết), hoà 1 (Thái Lan ở vòng bảng) và bại 1 (chung kết với Malaysia), trong khi nhà vô địch chỉ bại 1 (trước chính… U23 Việt Nam) và toàn thắng tất cả các trận đấu còn lại.

Hiệu số bàn thắng bại: Sau 6 trận đấu, U23 Việt Nam ghi được 18 bàn cả giải và để lọt lưới chỉ 5 bàn, trong khi con số này của Malaysia là 21 bàn thắng và 5 bàn thua. Tính cho chính xác, U23 Việt Nam ghi được 19 bàn, kể cả bàn… phản lưới nhà của Xuân Hợp; nhưng “bàn thắng” nghiệt ngã ấy lại được tính cho Malaysia ở trận chung kết. Chúng ta ghi bàn ít hơn nhưng nhận bàn thua trí mạng hơn và… mất vàng.

May mắn và xui xẻo: Bàn phản lưới nhà của Xuân Hợp là đỉnh điểm của sự xui xẻo thì cũng cần nhắc lại cả vòng bảng lẫn bán kết, U23 Việt Nam đã được thần may mắn mỉm cười. Qủa penalty giúp “giật” một điểm của người Thái, quả penalty giúp khai thông trận đấu với chính Malaysia có thể coi là may mắn bởi trọng tài ở thế thổi cũng được, không thổi cũng… không sao. Không ai may mắn mãi và chẳng ai xui xẻo hoài, số phận đã đứng về Malaysia trong trận đấu cuối cùng.

Hợp lý và sai lầm: Ở vòng bảng, tư tưởng đôi công “được ăn cả, ngã về không” đã khiến U23 Malaysia “vỡ mặt” và thậm chí là nóng máu đến mức cay cú. Nhưng trận chung kết thì khác, họ chấp nhận phòng ngự – phản công như một đội “chiếu dưới” đúng nghĩa. Và Malaysia thành công… Người viết không cho rằng ông Calisto đã sai lầm trong đấu pháp, nhưng có vẻ các học trò của ông đã quá bốc nên có vẻ quên mất đối phương đã “lột xác”.

Và cuộc đời…: Nếu cuộc sống chỉ đơn giản là “mạnh được, yếu thua” thì chàng David nhỏ bé sẽ không bao giờ chiến thắng gã khổng lồ Goliath, sư tử sẽ xơi tái những chú tê giác to đùng và cá mập sẽ chén sạch những con cá đuối mang chiếc đuôi điện,… Thực tế vẫn cho thấy kẻ mạnh vẫn có thể bại trận như thường và đội bóng mạnh hơn – U23 Việt Nam đã phải nhận huy chương bạc.

Hãy nuối tiếc như khi ta yêu ai đó và nàng… ra đi theo người khác. Nhưng hãy cứ yêu, cứ tin và hy vọng vì bản chất tình yêu vốn đã mù quáng sẵn rồi…

. [link gốc]

.

VN ơi hãy thôi buồn, tình yêu vẫn chảy trong máu đó thôi, thời gian hãy còn phía trước!

Top 10 Worst Logo

Posted in chiện tào lao, copywriter, marketing with tags on December 16, 2009 by phiennghien

[ Chết cười,  vậy mà cũng nghĩ ra được hahaha pó chưng! Mà logo như vầy mấy bạn đó cũng để cho đc, chịu hem nổi, nhứt là mấy sản phẩm trẻ em]

[WARNING: dirty words herein]

10. Bottom Logo

13152914 6C7Ef66B67

In case you can’t tell – it is a Japanese house in front of the rising sun. what else could it be?

9. *Special* Surgery

Hsscolorlogo

Guess where I am not going for surgery?

8. High Fashion

Image003

Guess where I am going for clothes.

7. Fine Food (dòm thí gớm)

A74 Sausage

Sausage anyone?

6. Olympics

A74 London

Even though people have pointed out the obvious problem here, they still insist on using this.

5. Pediatrics

Image004

A picture paints a thousand words.

4. Children’s Clinic

79 Logos

Don’t worry – be happy. Or not.

3. Pharmacy

Image006-1

Enemas ‘r’ us.

2. Speechless =))

Image002-1

1. Open Wide

Image005

Bonus: We fix your computers… And your leaky penis.

Image008

.

Pó cẳng. zô đây thấy hay muh`. Lâu lâu điên cho blog em bớt “lục bình” mà bẩn 1 tí hahaha..

Cho một chiều rỗng.

Posted in thơ của người ta, tình ơi là tình on December 15, 2009 by phiennghien

.

Em biết không ngày cũ đã xa rồi

Từng phiến nắng của mùa xưa rớt lại

Con chuồn chuồn vẫn đậu bờ mê mải

Cánh hoa gầy lặng lẽ cất mình bay

.

Bỗng chiều nay kỉ niệm về như mây

Hơi thở buồn hoen mờ ô cửa nhỏ

Ước gì có thể nhìn thấy em lần nữa

Nụ cười trong như trăm vạn lần mơ…

.

Ánh mắt em ngày hẹn hò đầu giờ theo dấu chân mưa

Chỉ còn mất và thiệt, hơn ở lại

Em và ta đi hết mùa khờ dại

Cuối con đường mới biết đã rời tay

.

Ta hát gì cho năm tháng mình đây?

[THIÊN NGÂN]

.

…Có chăng, đêm nay gió len vào tóc em,  có chăng đêm nay gió giật trên những hành lang tối hiểm nguy sâu hút. Em chỉ tưởng tượng hơi ấm mỏng mà giật mình trách cứ mình. Em chỉ hôn lén lên tóc mình mà giật mình trách cứ thời gian…

.

Thời gian cứ thế này thì, khi bóng anh trong tim em nhòa nhạt dần, câu chữ này em còn biết tựa vào đâu?

[PN]