địa chỉ ở trong tim :)

Posted in Chiến hữu, chuyện của tui, nghĩ vu vơ on February 10, 2010 by phiennghien

Thiệt kỳ lạ! Từ đó tới giờ, tui vẫn chưa nghe ai hỏi rằng Chợ Bến Thành nằm số mấy đường nào? Mỗi địa điểm ở Sài Gòn luôn được đánh dấu lạnh lùng bằng các con số để dễ tìm. Chắc hẳn ko phải vì Chợ Bến Thành to lớn nằm chình ình có mấy mặt tiền mà ko có số, tui nghĩ từ lâu người ta đã quánh địa chỉ cho nó, nhưng ở ngay trong tim.

.

Tui nghĩ ai cũng có vài địa chỉ ở trong tim như vậy, ngoài nhà của mình. Không cần bản đồ ko cần nhắc nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra cũng có thể đi tới được. Đã nói cái gì thuộc về trái tim là trái ngang, là hỏng có giải thích được…

.

Các bạn nhà mình có ngay 1 địa chỉ trong tim là cái nhà chung cư nhỏ xíu, đồ đạc thừa thãi nhiều như nhà kho, tối chuột chạy lột xột dưới bếp, lan can nhỏ đầy gió, có thể bày một bình trà nhỏ và ngắm trăng ngày rằm, có những lần chạy thục mạng trước 11h khuya, có một chủ hờ ngoa ngoắt mà hiền lành hay nấu mấy món linh tinh, có một chủ thiệt lưng tưng như 9x… Vậy đó, nhắm mắt cũng đi được, nói tới bạn có nhớ dữ hong? Bao nhiêu thứ trải ra xếp lại ở đây. Cuối cùng còn mình chủ hờ tối nào cũng … gõ.

.

Địa chỉ rõ ràng là 287 Phan Đình Phùng, mà đâu có thèm nói vậy. Hang ổ lầu 3 nằm gọn gàng trong trí nhớ. Học ở đó, làm chiện tào lao xịt bộp bao nhiêu thứ ở đó, có một hai ba … người già ở đó, có một bầy trẻ ở đó, có địa chỉ chỗ này [ chỉ qua ngực trái]. Hôm bữa nhờ cái dzụ ship hàng Biorat tới đó, tui mới phát hiện ra là tui mắc cười, tui vô duyên, “hả? chỗ đó mà anh hỏng biết hả?” – “dạ hong chị” – ” cái trường ai cũng biết mà” – “-_-” . Tui tưởng ai cũng như tui :)

.

Tui có một bờ-sông-vẫn-gió ở trong tim. Không địa chỉ. Và tui vứt một núi tâm sự ở đó, tới bây giờ vẫn chưa dám quay lại đào bới tìm kiếm hay đơn giản là  chào một tiếng. Để mai mốt được xỉn xỉn bò ra đó, biết đâu gặp lại người quen, biết đâu trúng gió ngắc ngư ngoài đó, đi về là lênh đênh trôi theo lục bình luôn.

.

…Còn vài chỗ thôi giữ trong tim lâu lâu lấy ra chùi chùi cho bóng. Bạn bạn, bạn có được bao nhiêu địa chỉ ở trong tim? Hay Tết này có rảnh, ghé thăm vài phút, cho đời vui thêm một ngày, cho tim bạn dù có trật đi mấy nhịp, cũng thiết tha hơn! :)

.

P.s: Có địa chỉ ảo nữa, thiệt là xúc động khi biết có một số người bookmark blog Phiên Nghiên như một chốn để về, để thăm lòng mình, như  một địa chỉ ở trong tim!

. rơi rớt gió

Posted in chuyện của tui, nghĩ vu vơ, đêm on February 9, 2010 by phiennghien

Gió

Một giờ sáng. Gió đập rần rần ở ngoài lá xách sắt ô cửa. Nàng ngước mặt hít hà, mong tìm chút khí Tết. Thất vọng lắc đầu, vài sợi tóc bay ngang quệt vào mắt, hốc mắt khô hoác, tự thấy tóc nàng quấn quanh khuôn mặt, ừ cũng dài rồi…
.

Tết
Tết từng năm khép chặt vào tim nàng những mốc thời gian kỷ niệm, ngắn gọn gàng, được kết nối bằng vôi vữa trái tim, đôi lúc bằng sự ẩm ướt của nước mắt. Chéo chồng lên nhau, tưởng trật tự mà không, tưởng quy luật mà không, tưởng cất giữ, mà không…
.

Tóc

Nàng nhận ra năm qua tháng tới, nàng quên đi nhiều, nhiều lắm! Lúc biết được điều này, cũng thảng thốt giống như thấy tóc rụng từng lần tay vuốt thời hậu stress. Từng bệt tóc nàng giữ lại làm gối. Chỉ có tóc nàng mà êm ái gối con con, ai đó giở ra sẽ sợ phát thét. Nàng, bệnh hoạn, giữ lại nhiều thứ không cần thiết trong cuộc đời, mình. Sau một dư chấn âm thầm xảy ra, lột xác toàn bộ nơ-ron ủi phẳng từng nếp nhăn tỉ mỉ trong não, nàng tập quên.

Nàng hí hửng là mình quên được nhiều thứ quá! Cả những thứ cần phải nhớ.
Bây giờ nàng buồn rầu khép mi, mình đã quên sạch, quên thành thói quen, thành thử không cất được kỷ niệm nữa.
.

Quên
Vui hay buồn. Chuyện nàng viết từ 2007, đọc như ai viết, nàng quên, mơ hồ nhớ vài con chữ. không hơn. trôi tuột như dầu xả tóc. và nàng hồn nhiên tươi mới óng ả hơn Nàng.

.

Chết

Có người nói nàng đang hồn nhiên sống trong một vài sự thật đau lòng. Nàng biết. Nàng, chỉ là ko biết làm sao nữa? Suy nghĩ một đêm, sáng ra nàng… lại hồn nhiên như thế. Tối về ngắm chòm sao 3 đốm thẳng hàng, thấy thương nàng quá, nàng ko thích 1 lẻ loi nào. Vậy Evangeline của nàng chắc hẳn đã chết ngắc từ lâu.

hoặc là chưa có.

.

[Chấm]
Nàng viết quá trời. Suy nghĩ nhiều cuộn cuộn như bão giông. Ngày mai ở lại Sài gòn thêm ngày nữa, ngoài việc ra, thấy rỗng toác hoác toang hoang, ko muốn đi đâu ko muốn làm gì, ko muốn nói. Ừ dạo này nàng nói ít đi hẳn, vài người ngạc nhiên quá, nàng cười, sẽ qua mau thôi.
.

ừ, cái gì cũng vậy, dù bềnh bồng lãng mạn hay lặn ngụp tối tăm, cũng trôi mà thôi.

.Ngược dòng anh

Posted in thơ của tui on February 6, 2010 by phiennghien


Anh
ở một nơi xa xôi không thuộc về nơi này nữa
có bao giờ lắng nghe những tiếng gọi âm vang cháy lòng?
Tình yêu đến vội vã và ngoảnh mặt đi hối hả
em ngơ ngẩn đứng bên đời
môi phai…

Dấu vết từ anh không còn tồn tại trong thời gian
nhưng mãi thấp thoáng trong tim em mỗi lần nghĩ đến


ngạt

thở

bóp nát hy vọng yêu bằng bàn tay tàn nhẫn của sự kiêu hãnh

em chạm phút giây hấp hối trái tim mình…

Em chập chờn trong cơn mê chưa tỉnh

Mải miết đi tìm vị thần canh giữ chiếc đồng hồ thời gian
Cố sức đẩy cho chiếc kim chạy ngược
ngón tay nào cũng chảy máu…
vị thần cười khẩy trước nỗ lực cố cùng của kẻ yêu…

Thất thểu trở về
thất thểu chờ mong
em chợt tỉnh và nhận ra chiếc đồng hồ vẫn nhịp đều tích tắc
tiếng trêu đùa
hay là lời nhắc?
Em thóat cơn mê
không tìm vị thần thời gian có nụ cười luôn ngạo nghễ
không đứng bên lề thảng thốt thấy tình yêu bay qua
Em chạy mệt nhoài để chạm vào tim anh lần nữa
Ngón tay bỗng hoá thành băng


.270107.

[Phiên Nghiên]

Cá kèo kho me + Canh chua tôm

Posted in chiện ăn uống on February 4, 2010 by phiennghien

Tui hong thích ăn cá kèo cho lắm, vì bụng có nó đắng. Cá có chút mà mắc thiệt. Mua trong siêu thị chừng chục con mà bốn chục ngàn.

Nhiều người chửi nhỏ này ngu ghê cá kèo ngon có nhiêu đó hà, tui cười hềnh hệch, tui khoái ăn đuôi kìa, thịt nó dai dai, béo béo, thơm phức nữa. Vậy là tui mon men làm món cá kèo kho me. Theo tui cái vị me chua át bớt cái đắng, tui ăn thiệt là bắt cơm.

Cách làm:

Con cá kèo mình nó nhớt nhớt, phải lấy muối chà sơ qua rồi rửa sạch, để ráo. Xong đem ướp với [xíu xiu] muối, nước mắm, bột ngọt, đường, và ớt/ tiêu tùy thích.

Me mua nguyên vắt về, dầm với nước ấm, vắt nước vài lượt được 1 chén nhỏ [ nửa chén cơm là ok]

Rau răm rửa sạch để ráo.

Phi tỏi thiệt thơm, bỏ me vào sốt. Nêm lại chút đỉnh cho vừa miệng.  Sau đó bỏ cả đã ướp vào. Nấu tới khi cạn cạn lên màu là được. Đừng có lật nhiều quá con cá nát bét luôn. Cũng đừng có để lửa lớn cá dính nồi.

Lót rau răm dưới thố, trút phần cá qua. Bắc lên bếp khoảng 5 phút sau cho dậy mùi, rắc rau răm lên trên. Dọn cùng cơm trắng nóng.

Ta nói trời mưa lâm thâm nghen, có nồi cá kèo kho nghi ngút khói, không quá đắng, vị me kho nước mắm ngửi đã chảy nước miếng rùi, ăn cơm hong kịp thở luôn. Bên cạnh còn có tô canh chua tôm chua chua ngọt ngọt thanh thanh, muốn gì cũng chịu. Hê hê…

.

p.s: cái thố này tui lỡ tay làm bể rồi :( Có ai tặng cái khác hong huhuh!

[ Ăn cơm zui zẻ! ] :)

PN

Nàng. Điên.

Posted in Nàng, phiên nghiên on February 1, 2010 by phiennghien

[ Đừng đọc nếu sợ điên - và sợ nước mắt người điên ]

.Ai đó hỏi nàng chỉ có 1 chữ để nói về mình, nàng cười mỉm mỉm phán nhẹ nhàng như gió bay: “Điên“.

Ai đó chắc có ngẩn ra một chút, và cười ngất. Nàng ơi, nàng có gì để điên chứ? Cuộc sống nàng tròn vẹn thế này mà? [ Lại tròn vẹn đấy ]. Hết thảy mọi điều nàng đón nhận mềm mại tựa mây, dẫu có mây đen bão tố thì nó cũng ùn ùn kéo qua đời nàng nhanh nhẩu…Vậy thì sao nàng Điên?

. Nàng, thỉnh thoảng lại có mấy đoạn chat như thế, vài kẻ luôn tò mò về nàng, tò mò một cách cẩu thả và không có thiện chí, tìm hiểu về nàng vì thắc mắc quá một nét môi cười, thoáng qua những cái click chuột. Chỉ vậy thôi! Và vì nàng điên, nên họ ghét cách nàng gọn gàng những dòng ngắn ngủi. Enter.

. Không giải thích bằng từ điển. Chỉ có thể giải thích bằng cách vào nhà thương điên rồi nhìn mà thôi! [ Cười ]. Những cái đầu bù xù, những vẻ mặt ngơ ngác, những đôi mắt tròn xoe nhìn qua khe cửa, bàn tay luôn bám vào song xanh đón ai đó xa xăm, thi thoảng cười rất lớn, và khóc rất nhiều, mất trí vài đoạn, nhập nhằng vài ba ký ức, hầu hết nuôi dưỡng những thứ đã qua, có một cột mốc đậm trong tim, quên hết và chỉ nhớ được số người đếm trên đầu ngón tay, có hôm la hét khi  ngủ, thời gian trầm trọng thì dùng thuốc an thần, giữ gìn nước sơn cũ kỹ, những ý tưởng khó chấp nhận, vẽ viết lung tung lên tường, … Nàng [cười].

Nàng thẩm thấu đời ko dài, mà sâu. Nàng chưa sống nhiều, mà có một bụng chuyện gai đâm máu rớt. Nàng mỏng manh như lá, âm u như rừng, mà nóng rực hoang vu như sa mạc. Nói chung là nàng mâu thuẫn rớt rơi, người ta xâu kết và bảo nàng sống ngược ngạo, điên đảo. Nàng thích thế. Nàng điên vì làm được những thứ mà người ta thèm muốn. Nàng điên vì nàng được sống theo cách mà người ta chối bỏ. Nàng điên vì nàng là nàng.

[ Hôm nay có người đã dắt tay nàng bỏ lên cung trăng. Nghĩ mãi  tự  giải thích rằng chắc vì thế giới của nàng thật khác. Nàng điên. ]

Có phải vì mọi thứ trong  nàng luôn yên bình cuồng loạn, nên nàng điên?

.


còn chút gì để nhớ.

Posted in my music on January 29, 2010 by phiennghien

“May mà có em, đời còn dễ thương!”

Nghe lại bài này khi đến Luciola. Mộc mạc giản dị và đầy cảm hứng từ những ca sỹ khiếm thị và mắt sáng. Ngẫu hứng mãnh liệt đam mê từ piano nhỏ ở góc tường. Sáng nay dậy thấy đời ngoan.

.Lâu ko post 1 bài hát nào lên blog nhỉ!?

Ai đi Luciola ko? :)

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong

Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng

Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên
Còn một chút gì để nhớ để quên

Đề xuất 2 version nhé:

Version Ý Lan.

Version Elvis Phương