.viên mãn.ngụy tạo

Posted in Nhớ chữ, chuyện của tui, tình ơi là tình on November 13, 2009 by phiennghien

like_a_sad_song___by_TOYIB

Khi gặp K. và nói về chuyện viết, K. bảo thiệt bất lực khi đau mà ko viết được, ko thể làm gì với ngôn từ của mình. Phiên Nghiên ừ ừm, hiểu chứ. K. nhìn ra ngoài cúc vàng, rồi ngỏn nghẻn, thấy nàng viên mãn quá mà, việc ko xài chữ  cũng có thể giải thích được…

Lúc đó, lòng mình còn vàng vọt hơn nắng ngoài kia. 2 chữ “viên mãn” K. dành cho nàng đau và sưng tấy như vết ong chích vậy!

. chỉ có nàng mới hiểu, sự viên mãn của mình bấy lâu là vết tích của thói quen. nàng từ khi nào tập chấp nhận mỗi ngày, mỗi hành động, mỗi lời nói, thói quen nhắn tin đêm khuya, thói quen mỉm cười và chịu đựng sự nặng nề chưa từng đối mặt. Có một thứ mà nàng hoài không từ bỏ được, đó là khoảnh khắc nước mắt bùng vỡ… hay sự nhạy cảm xa xỉ trong đời.

.

Sự viên mãn của nàng cũng giống như trăng. Che giấu khuất sâu rồi bừng bừng viên mãn chỉ đôi ngày, hoặc đôi khắc. Rồi lại le lói lòng mình. Bi kịch là ở chỗ, nàng lại tự ngụy tao  khoảnh khắc cho mọi người. Ai cũng chỉ có thể nhìn thấy nàng rạng rỡ đêm rằm mà thôi.

.Nàng đã giấu ngàn đêm khuyết vào tóc mình…

. Nắng cong cánh cúc.  Nàng cong mình tự vượt qua giông bão nghĩ suy bản thân. Khi héo rũ, nàng đã có được sự tự do khi rời gốc chậu. Nàng tự tra vấn mình, những câu hỏi tại sao oằn trên vai. Khi bắt gặp lại đôi mắt đó, trống rỗng nàng biết mình phải thế.

. có rất nhiều điều cần phải đi qua thời gian để viên mãn. Và có rất nhiều điều viên mãn đi qua thời gian rồi úa tàn…

nàng đang ở đâu trong thời gian hở nàng?

Nhớ xanh xao 1 người…

Posted in thơ của người ta on November 11, 2009 by phiennghien

o

Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau

là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp

là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm

là ngày ở lại vì một mùi hương!

.

ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường

đưa đón nhau về lòng vui như câu hát

chăm chút từng yêu thương

để không yêu thương nào là phai nhạt

và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt gặp

những vết dấu tổn thương…

 

Chúng ta có khi tìm thấy ước mơ trong cái nhìn giản đơn

một bữa cơm đong đầy những lần liếc mắt

bao lần đi qua là bao lần trái tim được thấu suốt

để những niềm vui phủ kín lên mặt ngườimà không hề báo trước

đến bao giờ mới cạn niềm tin?

.

Sẽ có xót xa đến vào những lúc yên bình

sẽ có những tội tình vì một đôi lần câm nín

sẽ có thêm những cơn đau trong một ngày ngã bệnh

sẽ có hoang mang chen vào cơn ác mộng

sẽ có những ngày chán ghét nhiêu khê!

 

nhưng cuộc đời nào rồi cũng như cơn mưa

thấy lạnh run trước khi lòng tạnh ráo

sống cả cuộc đời đâu thể chỉ đứng hoài trong tâm bão

đứng im lìm và nằm khô héo

chết thản nhiên

 

.

chông chênh để biết chúng ta còn cần

như nắm tay nhau đi trong lòng phố xá

như che lên chiếc dù cho ngày mưa bớt xa lạ

như ngồi lặng yên mỉm cười với vội vã như đầy bao dung…

 

Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không

rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé

co từng ngón chân vào yêu thương riêng lẻ

mà xâu chuỗi những quãng đường…

 

Chúng ta sẽ sống như ngày nào cũng là ngày vừa bỏ mặc cô đơn!

 

[Nguyễn Phong Việt]

 

* Trời đất, đọc bài thơ  này nước mắt lã chã. Thấy gì đâu… mà giản dị khó làm. Biết sao được? Những điều bình thường khó chạm. Nhỏ nhoi khó thực hiện.

ước gì mình nhạy cảm vừa đủ., thương yêu vừa đủ…

Mà biết thế nào là đủ?

Đi chùa khép mắt

Posted in chuyện của tui, my pix, phiên nghiên, sài gòn on November 10, 2009 by phiennghien

Không thể cắn người, tui tìm lối tránh người.

. Hôm nay ghé chùa cổ nhất Sài Gòn, chùa Tổ đình Giác Lâm. Đi chùa sao mà khép mắt, bởi ko muốn nhìn thấy nhiều điều mà tránh vào chốn thiền tự vẫn còn phải thấy. Hay tại cái suy nghĩ của tui nó luôn tràn ngập trong đầu ko lúc nào dứt nổi?

. Chùa Giác Lâm có từ 1744. Bây giờ hiện đại lắm, giống như 1 doanh nghiệp nhỏ. Mình đã bảo đi thì ko care những vấn đề khác, enjoy cái không khí ở chùa thôi, vậy mà cũng ko nổi. Thôi kệ vậy. Thấy thanh thản hơn 1 chút ở trong lòng là được…

IMG_5702_GFcó bảng chỉ dẫn tham quan [ song ngữ ]

.

IMG_5704_GFlà di tích lịch sử cấp quốc gia, cái bảng này y chang ở chùa Vĩnh Tràng, Mỹ Tho

.

IMG_5782_GFchỗ này càng giống dữ…

.Chùa miền Nam xây dựng xêm xêm nhau cũng có nét giống chứ. Ngày xưa chắc khu này ko nhộn nhịp như bây giờ, nhà cửa gì đâu mà khít rịt, quán thị chó ngay trước chùa thì… ko còn gì để nói!

.

IMG_5707_GFcó giờ làm việc hẳn hòi…

.

IMG_5830_GFcó hẳn máy tính để… chơi game!

.

IMG_5847_GFcó hẳn chỗ đỗ xe hơi đàng hoàng…

.

IMG_5777_GF

Thầy bà gì mà hút thuốc phì phèo… chả hiểu nổi kiểu tu hành gì?

.

IMG_5709_GFnghe về vài chuyện chụp hình trong chùa này bị lóa, mình cũng bị vài tấm, ở trong chùa rất tối mà ảnh cho ra bị lóa sáng. ko thể hiểu nổi!

.

IMG_5711_GFcứ chụp đến khu bài vị là mình bị run tay.

.

IMG_5717_GFcó thờ Bác Hồ hẳn hoi nhé!

.

IMG_5719_GFTrời chiều nay ko đẹp, vần vũ mây đen, mà mình chụp mấy góc này thì lại thấy xanh ơi là xanh!

.

IMG_5721_GFTui đã đứng góc này nghe giảng gần nửa tiếng.

.

IMG_5724_GFđi đốt nhang ngoài trời. Có hẳn 1 chỗ nến thế này, châm lửa xong thì đóng lại. Còn nhang thì miễn phí…

.

IMG_5734_GFkhi người ta rối rắm mới tìm đến tâm linh, khi hết nơi tựa đỡ thì tìm về lòng mình…

.

IMG_5760_GFcó những người cần mẫn làm công quả ở chùa thế này. Đây là bác Diệu Ngộ, sau 1 trận bạo bệnh cầu nguyện được sống thì vào chùa làm công quả.

.

IMG_5741_GFDạo này thích chụp những người già, chỉ cần nhìn thấy họ thôi là nhìn thấy bao nhiêu câu chuyện mà thời gian hằn in…

.

IMG_5742_GF.

IMG_5758_GFbiết nguyện cầu gì đây?

.

IMG_5759_GFNgười khép chi đôi mắt? Dương gian này lắm thứ Người ko thể giải quyết được…

.

IMG_5762_GFnhư cái bánh mì không vội vã này…

.

IMG_5765_GFchiều miên man…

.

IMG_5764_GFcon đường miên man…

.

IMG_5769_GFnhững bước chân em miên man…

.

IMG_5772_GFchỉ có thể nhìn thấy vậy, vì khóa cổng rồi!

.

IMG_5775_GFchỉ có thể thấy Bảo tháp Xá lợi. còn Xá lợi thì ko!

.

IMG_5784_GFNgười ta bán chim phóng sinh…

.

IMG_5837_GFvà em phóng sinh mình…

.

IMG_5781_GFtự do hay cô đơn?

.

IMG_5824_GFngưỡng vọng.

.

dù sao cũng tịnh lòng!

ngày chan nước mắt

Posted in khóc on November 9, 2009 by phiennghien

2 ngày nay, đầu lúc nào cũng căng như  dây đàn. tới hôm nay thì đứt.

.ngày chủ nhật hiếm hoi ở lại SG thì hàng xóm sửa nhà. thì đi. chiều qua đã đi hết 50k tiền xăng, khốn nạn quên được 1 buổi tối. Khuya nằm chụp tai nghe lên đầu, cứ miên man ko ngủ được. Tới khi mệt quá trôi tuột vào đêm. Sáng thức dậy thì nghe hàng xóm cãi vã nhau. cũng vì anh ồn quá tôi ko chịu được. Và lại…sửa nhà.

Phải làm việc. Chỉnh sửa bản kết quả. Lại đọc comment của mấy bạn. Đời ko phải toàn người hiền., biết trước vậy vẫn thấy hụt hẫng. Lại tiếp tục thất vọng về vài nhân vật 9x.

. 2 bữa cơm. trưa và tối chan đầy nước mắt. mình nhất định ko khóc. vậy mà ào ạt, tủi thân rầm rì trong tim bữa giờ vỡ òa  vỡ òa… mình ko biết là đã ăn cái gì vào bụng nữa, chỉ thấy mặn chát quấn thắt tim. mình khinh mình quá, mình nợ cái giống gì đời khốn nạn này, mình nhất định không đoái hoài tới, sao cứ rượt đuổi mình hoài vậy?

ko thể sống cùng với người ko thể trò chuyện. mình đang bị 1 sự trả báo nào đó. chuyện gì mình tránh né sớm muộn cũng phải đối diện. ko tự an ủi mình làm chi nữa. khốn nạn khốn nạn! nhiều lúc muốn đâm đầu bay xuống đường, mà nghĩ chỉ thương ba má. cái gì cố gắng lắm đó giờ cũng vì 2 người này…

khó chịu và bức bối. chạm đến là nhòa nhạt. quyết tâm bỏ chó ăn. nhất định là phải kềm chế, đừng để mình bung. nếu ko ngày mai sẽ có người chết!

. người ta ko chết thì mình chết. đơn giản vậy!

Perspicuous_by_katlove

VSSC – Nghệ sỹ lăng xăng…

Posted in Tui là khách hàng, chiện tào lao, event on November 8, 2009 by phiennghien

NguyenPhiHung417

Tui- với tư  cách khán giả gọi đây là chương trình sỉ nhục phụ nữ – teengirl VN.

. 19 cô gái được đem ra làm trò cười cho khán giả đêm chung kết VSSC tại nhà hát Hòa Bình mới lúc nãy. Đi coi về gan lộn tới đầu máu trào ra đằng mũi vì tức cười [ lại vừa tức vừa mắc cười...]. Đáng lẽ là 20 thí sinh, mà 1 em cáo bệnh. Em này được tui bầu là người may mắn nhất cuộc thi, vì nếu em tới, người ta cũng ko thấy tài năng của em ở đâu, chỉ thấy toàn những điều kinh dị.

.MC Quỳnh Hoa được tui bầu là người ăn mặc đẹp nhất. Chắc Sơn Collection chỉ tài trợ mỗi cái áo tím đó thôi. Tức cái là đi coi hong đem máy, ko bắn được shot hình nào về làm của trương blog.

.Thời đại nhiễu nhương, agency mọc như nấm. Bạn Agency nào làm cái này, về có đập đầu vô cái thùng loa dàn đèn của bạn mà tự tử hay ko? Chứ tui thấy chương trình của bạn làm tui xấu hổ dùm [xin lỗi bạn!]. Vì tối nay đi có quá nhiều khách nước ngoài, Tây có Tàu có, Hàn Quốc càng đông [ vì chương trình hợp tác phát triển tình bạn bè bằng hữu nghị gì đó với HQ mà]… Vé thì toàn là vé mời, mà mời ngừ ta tới chi để diễn cái sự không chuyên nghiệp, sự thô của những cái mà các bạn gọi là “nghệ sỹ đa năng”… ôi Ren Bô Mê Đi A

. Từ khâu vé, người ta chen lấn nhau giẫm đạp nhau. Toàn những kẻ quần là áo lượt, tui bẹp dúm mới zô được tới ghế. Vé ghi chg trình từ 7h – 8h30 mà 7h45 mới có kẻ tằng hắng trong cánh gà là xó ri pà con chớ tém giờ mới bắt đầu, ta nói khán giả mún xịt khói.Vậy mà mấy bà Hàn ông Việt 4 lượt lên sân khấu phát biểu song ngữ. Làm cái gì mà ham nói vậy ko bít??? hix

Ngồi ráng coi tụi nó diễn cái gì, tui hứa luôn là tui gất chi chăm chú mà ứ hiểu mấy bạn nữ trên sân khấu làm cái… quần gì! Bay qua bay lại khóc lóc cười ha hả như điên, bi có hài có Hoàng Thùy Linh có Wondergirls có Kelly Clarkson có chị Mười có chị Cám có Tiểu Nhị có Ma có Quỷ có… Có điều hong có ai làm tới hết! Cái gì cũng lờ lờ nước hến. Coi cười ra nước mắt.

.VietNam Superstar Contest -  Nghệ sỹ đa năng – Nghe tên cuộc thi biết là có vấn đề, nghệ sỹ đa năng là cái gì? Robot hả? Hay tủ lạnh đa năng vừa  làm đá vừa nấu trà? Về google ra mấy thông tin tào lao, hầu hết đều trích dẫn từ chính trang Web này. Khâu truyền thông có vấn đề nếu cuộc thi làm đúng tầm của nó. Và đêm chung kết như “trả nợ quỷ thần“, mấy cái đèn hết chg trình mới quánh nổi, dàn âm thanh miễn nói luôn, và trong loa khán giả nghe BTC sau cánh gà nói mồn một vào micro/bộ đàm…

. Mình tự nghĩ, phải chi mí bạn Lotteria [ ko bit tài trợ cái gì ], Sơn Collection, Yeah1 hay zing với Lock & Lock [ tài trợ hộp đựng thức ăn???]cho IEC mớ tiền làm Mr&Ms.COFER còn hay hơn. hix hix…

mà hong ngờ có cái chương trình tệ như vậy! Nhà hát Hòa Bình, đơn vị bảo trợ nổi tiếng, cuộc thi ruồi, chỉ tội mấy bạn “nghệ sỹ đa năng”, chắc tối nay có người về đập đầu vô tường. Tui cũng đọc được cái tin này, làm thí ớn!à nhân tiện cảm ơn bạn PinkTom gửi vé nha… Đc 1 bữa xả stress! Cũng có Lê Hiếu về hát đc 2 bài, và Lee Min Ho [ nghe mún té xỉu, bạn í trùng tên đáng sợ!]

Hy zọng cuộc đời tui ko vướng vô cái ì- zên nào ớn óc vậy, nếu ko tui chỉ có nước đi tu cho roài. trời ơi là trời… tình Việt – Hàn thiệt là thắm thiết quá xá!

* bổ sung: báo chí hôm nay đã viết, ko dám khen chê, hahaha… tội mấy nhà báo quá, có Quân Ngọc ngoisao.net nói đc 1 khúc:

Điều đáng thất vọng là dường như ban tổ chức không quá chú trọng đến phần dàn dựng sân khấu và âm thanh, ánh sáng. Ở buổi họp báo trước đó, những người tổ chức đã nhấn mạnh không dưới hai lần về “sự đặc biệt và tuyệt vời” trong tiết mục nhạc kịch. Nhưng ngược lại, ở sân khấu tối qua, âm thanh liên tục gặp sự cố, khâu ánh sáng dường như không có người kiểm soát, còn sân khấu được thiết kế giản dị đến mức sơ sài, nhìn lên mặt chính toàn thấy… logo đơn vị tài trợ. Không thể trách cho sự thất vọng của khán giả, khi họ từng kỳ vọng với công nghệ tổ chức của một đơn vị đến từ nền showbiz chuyên nghiệp như Hàn Quốc, chương trình đáng lẽ phải tốt hơn nhiều…”

Em và BBS

Posted in Uncategorized with tags , on November 8, 2009 by phiennghien

IMG_5549

Khi nghĩ là phải làm 1 cuộc cách mạng nhân sự cho IEC đồng thời “branding” luôn, thì mình đã nghĩ về 1 cái gì đó vừa nghiêm túc vừa “điên” đúng tính chất của IEC. Chỉ từ câu “Dám nghĩ dám làm dám chịu trách nhiệm” thì dân IEC hầu như đã thực hiện được rất nhiều thứ từ gần 3 năm qua…

.

Hồi xưa IEC bắt đầu với 1 nhúm người rừng rực lửa. Sau đó lan ra 1 rừng lửa… Làm được 1 cơ số điều mà những người khác ao ước. Rồi 1 năm hoàn toàn trở về làm việc cho IEC, từ bỏ mấy lời mời mọc ngọt ngào, mình biết là mình đang đánh đổi. Làm gì cho xứng đáng với khoảng thời gian đánh đổi?

.

BBS 2009- Khi nhìn thấy các Tân SV háo hức, biết rằng có  vài thứ quan trọng đã được xây dựng và định hình… Mình khẳng định là mình sẽ chẳng làm được nhiều thứ như bây giờ nếu như ko có các Cộng sự iu dấu ko kể ra cũng bít… Thêm 1 ông Già quá già nữa. Bây giờ mọi thứ lại ở trong tay các bạn trẻ, để IEC có thể thực hiện nhiều điều khác…

.

~ 700 bài ~ đọc ko sót 1 bài nào, nhưng hầu hết ko check qua tên lớp để giữ công bằng ko thiên vị cho khoa nào. Ngạc nhiên với 9x, từng viết cho 9x 1 bài, bây giờ nhen nhúm hy vọng hơn 1 chút. Sự thể hiện bản thân gấp 100 lần mình hồi xưa, sự tự tin cũng hơn hẳn, còn năng lực làm việc thì chắc… hồi sau sẽ rõ. Nhưng tin được thì nên tin…

.Đọc bài mà cười rũ rượi, cười đến khi ko cười được nữa. Mệt luôn! Vài lý do xin gia nhập cũng buồn cười chịu hỏng nổi. Kiểu như “Em muốn làm wen với bạn XYZ trong IEC” hay… “Đừng có chọn tui à nha“… Pó tay!

. Sự nghiêm túc và tinh thần làm việc – cống hiến cũng được đánh giá cao. Tuy nhiên, hầu hết các bạn đều “want to get, not give…”.

.Thôi đuối wa’! Có thể coi kết quả ở đây héng! Tỉ lệ chọi là 1/7

.

Chủ nhật hiếm hoi mình ở lại SG đây! Enjoy…